Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

Milos Raonic giành danh hiệu ATP thứ năm trong sự nghiệp

Trong một cuộc phỏng vấn, một tay vợt từng nằm trong Top 10 thế giới đã tâm sự với tôi rằng cú backhand của anh thật tệ. Đó là một trong những khoảng khắc hiếm hoi khoảng cách cực lớn giữa các tay vợt trình độ giải trí và chuyên nghiệp dường như tan biến. Làm sao một người choi tennis để kiếm sống có thể chấp nhận cú đánh của mình thấp? Có đấy. Nếu mổ xẻ giới chuyên nghiệp, có vô số ví dụ về các tay vợt mang “của nợ” rành rành. Bạn nhớ Andy Roddick chứ? Cú volley hoặc backhand của anh ta đó.
 
Dĩ nhiên, cũng có những tay vợt hoàn hảo, Roger Federer là điển hình nhất. Song hầu hết tay vợt chuyên nghiệp giống chúng ta, nhưng người chơi giải trí ở điểm: họ có điểm mạnh và họ cũng có những “của nợ”.
 
Cú forehand của tôi khiến tôi suy nghĩ về điều đó. Nó là cú đánh hay nhất và hầu như không bao giờ khiến tôi phiền lòng. Nó tuyệt đối có cảm giác tự nhiên kể từ lần đầu tôi cầm vợt kiểu “trời sinh ra thế”. Khi còn là đứa bé chưa được huấn luyện, forehand là cú tôi muốn đánh và là cú duy nhất mà tôi cảm thấy thoải mái. Khi bắt đầu những bài học tennis, các cú forehand càng củng cố cho tôi rằng nó đã được định sẵn vai trò bằng hữu với tôi trên sân. Đến giờ, dù trình độ của tôi khoảng 4, 0-4, 5 trên thang NTRP (National Tennis Rating Program) nhưng tôi vẫn cho rằng cú forehand của mình tốt hơn những người có điểm tổng quát cao hơn. NTRP hệ thống phân loại trình độ tennis với thang điểm từ 1-7 của Mỹ để từ đó người chơi quần vợt có thể chọn tham gia các giải đấu trên toàn nước Mỹ cho phù hợp.
 
Trái lại, cú backhand của tôi cho tôi cảm giác kỳ cục, gượng gạo ngay từ lúc tôi cầm vợt lần đầu tiên. Ngoài chuyện thời gian đưa vợt ra khoảng cách xa thân người rồi ép vào bóng, thực hiện mọi thứ trong cú đánh này trong lúc chạy đòi hỏi mức độ nhanh nhẹn nhất định nhưng đó lại là những chuyện tôi lảng tránh. Thế là, hầu như lúc nào tôi cũng chọn cách cắt bóng, chỉ đánh bóng khi tôi cảm thấy đặc biệt tự tin hoặc bị dồn vào thế đường cùng và đó là cách đối phó duy nhất.
 
Tuy nhiên, một số người lại “yêu” backhand, chẳng hạn như bạn của tôi. Đây là người cảm thấy backhand là cú đánh mà anh cảm thấy tự nhiên nhất trong động tác xoáy, vặn người rồi bung sức mạnh vào bóng.
 
Tôi luôn tự hỏi về những lý do khiến một số tay vợt chuyên nghiệp có khuynh hướng thiên về một số cú đánh nào đó, nhưng thường không có câu trả lời. Bạn sẽ nghĩ rằng ai đó chơi tennis để kiếm sống sẽ cống hiến hết mình để trở thành bậc thầy trong tất cả cú đánh, song thường thì điều đó không đúng. Sự thật phổ biến là họ, các tay vợt chuyên nghiệp dồn hết tâm sức vào một cú đánh mạnh nhất và xây dựng lối chơi xung quanh đó, sắp đặt mọi thứ để có thể dùng vũ khí mạnh nhất của mình.
 

Bạn có thể gọi đó là ngạc nhiên, lười nhác hoặc là mặc cho tự nhiên dạy bảo. Có lẽ các tay chuyên nghiệp hiểu được điều giống như tôi: Dù có tập luyện nhiều đến bao nhiều thì những cú đánh khác sẽ không bao giờ tốt như cú forehand của tôi. Và vì những cú đánh đó không đến với tôi một cách tự nhiên, chúng sẽ luôn dễ vỡ vụn dưới áp lực.
 
Tâm sự của tay vợt Top 10 nói trên khiến tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn về những cú backhand mà tôi đã loay hoay đi tìm trong nhiều năm. Tôi tiếp xúc dùng cú forehand ưa thích của mình, tiếp tục tập thêm backhand dù vẫn coi nó là “của nợ”. Và tự hứa sẽ không tìm cách né tránh “của nợ”.

Hoàng Nam dừng bước ở bán kết trước 'vua giao bóng'

Lý Hoàng Nam đã cố gắng nhưng đối thủ Arturs Lazdins (Latvia) còn chơi tốt hơn với 'vũ khí hạng nặng' là những pha giao bóng mạnh như những tay vợt đẳng cấp thế giới.

Trong số các tay vợt tham dự giải China Junior 16 Beijing, Arturs Lazdins chính là người có cú giao bóng mạnh nhất. Nhờ phát huy tốt vũ khí sở trường này mà tay vợt người Latvia đã vượt qua vòng loại rồi tiến một mạch đến trận chung kết. Ở trận đấu với Lý Hoàng Nam, Arturs Lazdins đã trình diễn những pha giao bóng lần một lên tới 190 km/h, con số xấp xỉ với cú giao bóng một của Rafael Nadal. Cú giao bóng lần hai của Lazdins cũng không xoàng khi đạt tới 175 km/h, con số mà ngay cả nhà vô địch Wimbledon Andy Murray cũng phải mơ ước (cú giao bóng hai của tay vợt người Scotland chỉ đạt mức trung bình 140 km/h).

Lý Hoàng Nam gặp nhiều khó khăn với những cú giao bóng sấm sét và đạt hiệu suất trong sân khá cao của đối thủ. Dù vậy, với chiến thuật được chuẩn bị khá tốt, Hoàng Nam vẫn chiếm ưu thế trước đối thủ. Ngay ở game giao bóng đầu tiên của Lazdins, Hoàng Nam đã giành break để vượt lên dẫn 2-0 rồi tiếp tục duy trì khoảng cách 5-3. Chỉ tiếc là sự thiếu kinh nghiệm ở những thời điểm mang tính then chốt đã khiến Nam đánh tuột lợi thế và để cho Lazdins gỡ 5-5 rồi 6-6. Ở bàn tie-break, Hoàng Nam cũng dẫn trước đối thủ 5-2 nhưng lại để cho Lazdins gỡ hòa 6-6. Sau khi tỷ số được cân bằng 9-9 thì Lazdins vượt lên thắng 11-9.

Hoàng Nam (trái) có thể hình thấp bé hơn đối thủ khá nhiều. Ảnh: Đức Quỳnh.
Đánh mất set đầu khá đáng tiếc, Lý Hoàng Nam đã bị ảnh hưởng tâm lý trong set hai và bị đối thủ dẫn 2-0. Nam gỡ lại 2-2 rồi hai bên rượt đuổi tỷ số đến 6-6. Ở loạt tie-break, một lần nữa hiệu suất giao bóng chính xác cực cao của Lazdins lại giúp anh chiếm ưu thế áp đảo khi dẫn trước 4-0. Nam rút ngắn được tỷ số còn 4-6 nhưng ở điểm số quyết định, Lazdins một lần nữa ghi điểm ace bằng cú giao bóng đạt tốc độ 190 km/h.

Lý Hoàng Nam thất bại nhưng kinh nghiệm khi đối đầu với những tay vợt có sở trường giao bóng cũng là bài học quý giá cho anh trong những giải đấu sau. Phải dừng bước ở bán kết, Hoàng Nam ghi được 50 điểm và sẽ tăng thứ hạng khá nhiều ở bảng xếp hạng trẻ ITF lần tới.

Kvitova vô địch giải Toray Pan Pacific mở rộng

Nhà cựu vô địch Wimbledon vượt qua set thua trắng 0-6 để giành chiến thắng 2-1 trước Angelique Kerber trong trận chung kết giải đấu thuộc hệ thống WTA Premier 5 diễn ra ngày 28/9 tại Tokyo (Nhật Bản).

Trong 4 giải thuộc hệ thống Premier 5 trước đó, hai tay vợt hàng đầu thế giới Serena Williams và Victoria Azarenka chia nhau mỗi người giành 2 danh hiệu vô địch. Ở giải lần này, thuận lợi lớn cho các tay vợt còn lại là Serena Williams không tham dự để tập trung cho giải Trung Quốc mở rộng khai mạc vào tuần tới, còn Victoria Azarenka bất ngờ bị loại ngay từ vòng 2 trước Venus Williams. Nhờ đó, trận chung kết giải đấu này là cuộc đấu của 2 tay vợt không được đánh giá nằm trong tốp ứng cử viên hàng đầu là Angelique Kerber (hạng 9 thế giới) và Petra Kvitova (11).

Tay vợt người CH Czech Kvitova dẫn trước đối thủ 6-2 ở set một nhưng để tay vợt Đức thắng lại 6-0 ở set hai. Đến set quyết định, Kvitova vượt lên với tỷ số 6-3 để giành danh hiệu vô địch.

Chiến thắng này mang đến cho Kvitova 900 điểm để trở lại top 10 trong bảng xếp hạng tới. Ngoài ra, cô còn được nhận số tiền thưởng lên tới 426.000 USD, gấp đôi so với số tiền Kerber nhận được. Đây là danh hiệu WTA thứ 11 trong sự nghiệp của Kvitova và mới chỉ là danh hiệu WTA Premier 5 thứ ba mà cô có được trong sự nghiệp.

Giải tennis nam Thái Lan mở rộng cũng đi qua vòng bán kết, trong đó Raonic đã thắng Gasquet 2-1 (3-6, 7-5, 6-4), phục thù thành công thất bại trước chính tay vợt này tại Mỹ mở rộng. Đối thủ của Milos Raonic ở chung kết diễn ra chiều 29/9 là hạt giống số một Tomas Berdych. Ở giải Malaysia mở rộng, bất ngờ liên tiếp xảy ra khi hai hạt giống hàng đầu là David Ferrer và Stanislav Wawrinka đều không lọt vào chung kết. Thay vào đó, hạt giống số 5 Julienne Benneteau và tay vợt không được xếp hạt giống Joao Sousa sẽ tranh ngôi vô địch vào chiều 29/9.

Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

Milos Raonic giành danh hiệu ATP thứ năm trong sự nghiệp

Tay vợt được coi là tương lai của tennis thế giới vượt qua đối thủ mạnh Tomas Berdych trong trận chung kết giải Thái Lan mở rộng 2013 vào tối 29/9 để giành danh hiệu ATP thứ hai trong năm.

Trước trận đấu với hạt giống số một Berdych, Milos Raonic (3) trải qua hai trận đấu khó khăn với Feleciano Lopez (6) ở tứ kết và Richard Gasquet (2) ở bán kết. Tuy vậy, anh vẫn chơi khá tốt trước đối thủ Berdych nhiều kinh nghiệm hơn hẳn. Trong set một, hai tay vợt rượt đuổi đến tỷ số 6-6 trước khi Raonic vượt lên ở bàn tie-break với tỷ số 7-4. Đến set hai, Raonic bẻ game của Berdych rồi giữ vững các game giao bóng của mình để chiến thắng 6-3.

Tỷ số 2-0 ở trận chung kết giúp Raonic lần đầu đăng quang ở giải Thái Lan mở rộng, giải đấu từng ghi danh nhiều nhà vô địch nổi tiếng như Federer, Murray... Chức vô địch lần này cũng giúp tay vợt người Canada có thêm 250 điểm để tiến gần hơn đến mục tiêu lọt vào top 10 trong năm 2013.

Kể từ khi hợp tác với HLV Ivan Ljubicic, thành tích của Milos Raonic có nhiều tiến bộ. Năm nay, anh lần đầu lọt vào một trận chung kết giải ATP 1000 và chơi tốt ở giải Mỹ mở rộng 2013. Đến giải Thái Lan mở rộng, tay vợt người Canada rơi vào nhánh thi đấu khó khăn nhưng anh đã vượt qua để giành danh hiệu ATP thứ năm trong sự nghiệp.

Ở một giải ATP 250 khác diễn ra tại Malaysia, bất ngờ liên tiếp diễn ra khi tay vợt chỉ được dự giải theo diện đặc cách là Joao Sousa vượt qua hết các đối thủ để giành ngôi vô địch. Trong trận chung kết với hạt giống số 5 Julien Benneteau, tay vợt hạng 77 thế giới người Bồ Đào Nha ngược dòng thắng 2-1 (2-6, 7-5, 6-4). Trước đó, Sousa cũng hạ hạt giống số một David Ferrer ở tứ kết và hạt giống số 4 Jurgen Melzer ở bán kết.

Backhand - điểm yếu được định sẵn

Trong một cuộc phỏng vấn, một tay vợt từng nằm trong Top 10 thế giới đã tâm sự với tôi rằng cú backhand của anh thật tệ. Đó là một trong những khoảng khắc hiếm hoi khoảng cách cực lớn giữa các tay vợt trình độ giải trí và chuyên nghiệp dường như tan biến. Làm sao một người choi tennis để kiếm sống có thể chấp nhận cú đánh của mình thấp? Có đấy. Nếu mổ xẻ giới chuyên nghiệp, có vô số ví dụ về các tay vợt mang “của nợ” rành rành. Bạn nhớ Andy Roddick chứ? Cú volley hoặc backhand của anh ta đó.
 
Dĩ nhiên, cũng có những tay vợt hoàn hảo, Roger Federer là điển hình nhất. Song hầu hết tay vợt chuyên nghiệp giống chúng ta, nhưng người chơi giải trí ở điểm: họ có điểm mạnh và họ cũng có những “của nợ”.
 
Cú forehand của tôi khiến tôi suy nghĩ về điều đó. Nó là cú đánh hay nhất và hầu như không bao giờ khiến tôi phiền lòng. Nó tuyệt đối có cảm giác tự nhiên kể từ lần đầu tôi cầm vợt kiểu “trời sinh ra thế”. Khi còn là đứa bé chưa được huấn luyện, forehand là cú tôi muốn đánh và là cú duy nhất mà tôi cảm thấy thoải mái. Khi bắt đầu những bài học tennis, các cú forehand càng củng cố cho tôi rằng nó đã được định sẵn vai trò bằng hữu với tôi trên sân. Đến giờ, dù trình độ của tôi khoảng 4, 0-4, 5 trên thang NTRP (National Tennis Rating Program) nhưng tôi vẫn cho rằng cú forehand của mình tốt hơn những người có điểm tổng quát cao hơn. NTRP hệ thống phân loại trình độ tennis với thang điểm từ 1-7 của Mỹ để từ đó người chơi quần vợt có thể chọn tham gia các giải đấu trên toàn nước Mỹ cho phù hợp.
 
Trái lại, cú backhand của tôi cho tôi cảm giác kỳ cục, gượng gạo ngay từ lúc tôi cầm vợt lần đầu tiên. Ngoài chuyện thời gian đưa vợt ra khoảng cách xa thân người rồi ép vào bóng, thực hiện mọi thứ trong cú đánh này trong lúc chạy đòi hỏi mức độ nhanh nhẹn nhất định nhưng đó lại là những chuyện tôi lảng tránh. Thế là, hầu như lúc nào tôi cũng chọn cách cắt bóng, chỉ đánh bóng khi tôi cảm thấy đặc biệt tự tin hoặc bị dồn vào thế đường cùng và đó là cách đối phó duy nhất.
 
Tuy nhiên, một số người lại “yêu” backhand, chẳng hạn như bạn của tôi. Đây là người cảm thấy backhand là cú đánh mà anh cảm thấy tự nhiên nhất trong động tác xoáy, vặn người rồi bung sức mạnh vào bóng.
 
Tôi luôn tự hỏi về những lý do khiến một số tay vợt chuyên nghiệp có khuynh hướng thiên về một số cú đánh nào đó, nhưng thường không có câu trả lời. Bạn sẽ nghĩ rằng ai đó chơi tennis để kiếm sống sẽ cống hiến hết mình để trở thành bậc thầy trong tất cả cú đánh, song thường thì điều đó không đúng. Sự thật phổ biến là họ, các tay vợt chuyên nghiệp dồn hết tâm sức vào một cú đánh mạnh nhất và xây dựng lối chơi xung quanh đó, sắp đặt mọi thứ để có thể dùng vũ khí mạnh nhất của mình.
 
Bạn có thể gọi đó là ngạc nhiên, lười nhác hoặc là mặc cho tự nhiên dạy bảo. Có lẽ các tay chuyên nghiệp hiểu được điều giống như tôi: Dù có tập luyện nhiều đến bao nhiều thì những cú đánh khác sẽ không bao giờ tốt như cú forehand của tôi. Và vì những cú đánh đó không đến với tôi một cách tự nhiên, chúng sẽ luôn dễ vỡ vụn dưới áp lực.
 
Tâm sự của tay vợt Top 10 nói trên khiến tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn về những cú backhand mà tôi đã loay hoay đi tìm trong nhiều năm. Tôi tiếp xúc dùng cú forehand ưa thích của mình, tiếp tục tập thêm backhand dù vẫn coi nó là “của nợ”. Và tự hứa sẽ không tìm cách né tránh “của nợ”.

Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2013

Chấn thương trong tennis - Những khoảng lặng cuộc đời

Có thể nói, Rogers Cup là một trong những giải đấu thuộc hệ thống Masters (tại Toronto, Canada) từ ngày 5 đến 11-8 là cuộc tập dượt quyết định cho giải đầu Grand Slam cuối cùng trong năm – US Open. Nhưng Rogers Cup năm nay thiếu vắng hàng loạt các tay vợt mạnh vì  chấn thương. Trước hết là tay vợt nữ hạng 2 thế giới Maria Sharapova. Chấn thương hông từ giải Wimbledon trước đó khiến Sharapova không thể tham dự. Hai ngày trước khai cuộc, đến lượt tay vợt cựu số 1 thế giới Roger Federer cũng tuyển bố rút lui vì chấn thương lưng.
 
Thật ra sự vắng mặt của anh đã được dự báo khi trong tháng 7 cũng vì chấn thường này anh đã thua hai tay vợt có thứ hạng thấp hơn mình rất nhiều là F. Delbonis (hạng 114) và D. Brands (55). Vài giờ trước giải, tay vợt nữ hạt giống số 2, Victoria Azarenka cũng rút lui vì chấn thương lưng. Cú trượt chân và té trong trận gặp Koehler trước đó được cho là khá nặng và cô đã phải có sự can thiệp của bác sĩ mới có thể thi đấu tiếp. Chưa hết, ngay trước vòng 1 của Rogers Cup, đến lượt tay vợt người Anh Laura Robson rút lui vì chấn thương. Thật sự là… ngợp vì chấn thương.
 
Tất nhiên, có thể hiểu thời gian dưỡng thương cũng là khoảng thời gian nghỉ ngơi trước thềm trận đánh lớn nhưng với các tay vợt chuyên nghiệp, bỏ qua một cơ hội để kiếm tiền (điểm số cao sẽ giúp các tay vợt giành gấp đôi số tiền thưởng ở giải Mỹ mở rộng sau đó). Có thể nói với cuộc đời các tay vợt, thời gian nghỉ thi đấu vì chấn thương là những khoảng lặng đáng sợ. Rafael Nadal đã từng nhìn nhận thời gian nghỉ thi đấu đến tháng 7 tháng ròng vì chấn thương là khoảng thời gian đòi hỏi phải có ý chí và sự phấn đấu nỗ lực mới có thể vượt qua.
 
So với vài năm trước mặt sân thi đấu, giày, thậm chí vợt và cả dây vợt cũng đã được thay đổi rất nhiều để giúp các tay vợt phát huy tối đa sức mạnh của mình và giảm thiểu khả năng chấn thương. Tuy nhiên sự tiến bộ của công nghệ dường như luôn có mặt trái của nó khi tốc độ nhanh hơn buộc VĐV phải di chuyển nhiều hơn và cùng với vòng xoay của guồng máy “kiếm tiền” khi các giải đấu trở nên dày đặc hơn vì sự cải tiến của dụng cụ vẫn chưa đủ để bù đắp.
 
Trong tennis chấn thương nào cũng ảnh hưởng đến kỹ thuật nhựng chấn thương lưng hay khuỷu tay mới thật sự là nỗi ám ảnh khủng khiếp. Đã có tổng kết 10 người bị đau khuỷu tay (elbow). Nguyên nhân được các nhà khoa học thể thao khẳng định là do chơi sai quy cách, do tập quá sức, do vợt quá nặng hoặc lưới đan quá căng, cán vợt quá lớn so với bàn tay, mặt sân quá cứng hoặc không khởi động kỹ… Nhưng ngay cả các tay vợt chuyên nghiệp cũng không thể “thoát” khỏi nỗi ám ảnh này và với họ thì chắc chắn cái gọi là nguyên nhân ở trên lại không hề chính xác. Thử hình dung: với tốc độ giao bóng trên 200km/giờ của các tay vợt chuyên nghiệp và không ít các tay vợt nghiệp dư có thể giao bóng trên 100km/ giờ thì khớp tay chịu sự va đập mạnh đến mức nào khi đỡ hay đánh trả trái bóng.
 
Chính vì vậy tennis elbow (còn gọi là hội chứng tennis) thực chất là tình trạng viêm hoặc rách gân cơ duỗi tại chỗ bám vào xương lồi cầu phía ngoài khuỷu tay. Việc nhóm gân, cơ này bị tổn thương, suy yếu phần lớn do phải chịu đựng lực căng, kéo do sự vận động quá sức tạo nên… Nói tản mạn đến chuyện chấn thương để nghiệm ra một điều: chấn thương trong thể thao nói chung và tennis nói riêng luôn gắn liền với cuộc đời VĐV như là một định mệnh. Và đã chấn thương thì không thể thi đấu hay chơi thể thao. Có nghĩa với các tay vợt, ngoài “tuổi thọ” trong nghề quá ngắn còn luôn bị ám ảnh chấn thương treo lơ lửng trên đầu khiến cuộc đời thể thao của họ có thể chấm dứt bất cứ lúc nào.
 
Trong nhiều bài viết của mình tôi vẫn luôn nhắc đến việc ai cũng có thần tượng của mình và với tôi Roger Federer là một thần tượng như vậy. Chính vì thế cũng như nhiều người hâm mộ anh, khi chứng kiến cảnh anh thua trước các tay vợt hạng thấp hơn mình 50 hay 100 bậc mới thấy ngậm ngùi. Thậm chí từ đầu năm 2013, đến tận tháng 4 anh không thể vào chung kết bất cứ giải đấu nào và mãi đến tháng 6, mới có một chức vô địch đầu tiên (giải Halle Open) mới thấy sự nghiệt ngã của năm tháng. Tay vợt có cú đánh uy lực, lối chơi lịch lãm, một thời được ví như tàu tốc hành khi nghiền nát đối thủ vậy mà cả 3 giải Grand Slam trước Mỹ mở rộng thì bị loại ở bán kết Ausralian Open, rơi đài ở tứ kể Roland Garros và tệ nhất là bị loại ở vòng 2 Wimbledon, mới đây là Vòng 4 US Open. Có thể dự báo trước khoảng thời gian còn lại và có lẽ đến lúc người ta sẽ phải dùng đến cụm từ mà trước đây chỉ dành cho các đối thủ của anh đó là: Bất ngờ giành chiến thắng.
 
Nhưng Roger Federer đã có tất cả. Ngoài các danh hiệu vô địch (khó thể đếm hết) và số tiền thưởng anh kiếm được sau 15 năm chơi tennis chuyên nghiệp gần 77 triệu đô la thì anh còn kiếm thêm không biết bao nhiêu là tiền từ các hợp đồng quảng cáo. Hàng triệu các tay vợt nhà nghề khác phải chấm dứt cuộc đời cầm vợt của mình mà chẳng hề có gì. So sánh nhỏ để thấy nỗi ngậm ngùi lớn của nghiệp tennis.
 
Tôi gọi chấn thương trong tennis như những khoảng lặng của cuộc đời VĐV. Nhưng khoảng lặng cũng có thể là dấu chấm hết. Đối diện với thực tế này để những nhà làm thể thao chuyên nghiệp (được phân công chỉ chăm lo cho thể thao) và cả các tay vợt đã và đang khao khát trở thành một tay vợt chuyên nghiệp biết trân trọng khoảng thời gian sống của mình và của đối tượng mình và của đối tượng mình phải quan tâm, chăm sóc, sự thờ ơ, vô cảm với tuổi thọ thể thao đồng nghĩa với sự lãng phí thứ tài sản mà ai cũng biết đầu tư đó là thời gian.
Và đó mới là chấn thương lớn nhất của cuộc đời.

5 bài tập thể lực để hoàn thiện cú thuận tay sát thủ

Cú thuận tay luôn được biết đến lá cú đánh mang lại nhiều điểm số. Vậy hãy thử áp dụng . . . 5 bài tập để hoàn thiện cú thuận tay sát thủ:
 
Bài tập 1 - Phát triển lực và sự dẻo dai, linh hoạt

Đứng đối diện một bức tường trong tư thế mini-squat (đứng hai chân ngang bằng hông sau đó hơi chùn hai gối). Xoay người và đặt hầu hết trọng lượng cơ thể lên chăn phải. Tay giữ bóng y khoa ở phía sau hông phải (nếu bạn thuận tay phải).
Giữ vị thế vững cho phần thân trên trong toàn bộ động tác. Cố gắng đạt đúng tư thế vác hàng lên vai với đầu gối và hông gập lại trong khi xoay phần thân người. Khi ném bóng, phải chắc là bạn rướn hông hoàn toàn để giải phóng toàn bộ năng lượng trong quá trình “tải hàng”. Kết thúc động tác như lúc thực hiện cú thuận tay. Ném bóng vào tường trong khi xoay hông sang phải. Bắt bóng và trở về tư thế xoay người trước đó.
 
Bài tập 2 - Cải thiện độ ổn định cho phần dưới cơ thể, tăng cường lực cho vai và cẳng tay

Mắc dây đàn hồi chuyên dụng trong thể thao vào một cây cột. Đứng vuông góc với nó ở tư thế mini-squat (hoặc tư thế ưỡn ngực). Duỗi cánh tay ngang vai và thẳng hàng với xương ức. Trong lúc giữ đúng tư thế tốt, xoay phần trên cơ thể để kéo dây, tập trung thực hiện sự ổn định cho phần thân người trong suốt cự li chuyển động. Giữ vị trí tốt cho phần thân dưới để củng cố độ ổn định cho phần này và duỗi cánh tay để tăng cường sức mạnh cho vai và cẳng tay. Kiểm soát tốc độ khi bạn trở về tư thế ban đầu để đáp ứng yêu cầu giảm tốc của cơ.
Xoay người càng xa càng tốt, giữ yên phần dưới cơ thể trong khi bàn tay và cánh tay ngang, thẳng hàng với xương ức.
 
Bài tập 3 - Củng cố phần dưới và thân người

Đứng với 2 bàn chân sát nhau, bàn tay cầm bóng y khoa và cánh tay duỗi thẳng. Giữ tư thế đầu và lưng tự nhiên trong khi làm thân người đứng thẳng và ưỡn ngực. Lao người về trước bằng chân dẫn hướng, giữ chân theo sau ở vị trí ban đầu và đảm bảo đầu gối của chân dẫn hướng không vượt qua ngón chân. Đầu gối chân theo sau gần như chạm đất. Mắt cá chân cần được lật ngược lên.
Lao về trước và xoay người về phía chân trước trong khi giữ cánh tay duỗi thẳng.
 
Bài tập 4 - Phát triển sức mạnh và độ ổn định của thân trên và cẳng tay

Đứng ở tư thế mở với một sợi dây được cột cố định một đầu ở phía sau bạn. Mở cánh tay, giữ chặt tay nắm của dây ngang vai, khuỷu tay hơi gập. Kéo dây về phía trước người, giống đang ôm chầm một người. Kéo dây về trước thêm một đoạn ngắn trong khi khóa chặt cùi chỏ và giữ yên thân người.
 
Bài tập 5 - Phát triển sức mạnh và độ ổn định cho phần thân dưới

Đứng bằng 1 chân và đặt cone (vật dụng để phân làn trong tập luyện thể thao) ở bên ngoài chân đang đứng (ở vị trí khoảng 3 và 5 giờ). Trong lúc giữ đầu và lưng ở tư thế tự nhiên, thực hiện động tác ngồi xổm bằng 1 chân để rướn đến cone. Giữ tư thế tốt trong suốt quá trình chuyển động và đảm bảo đầu gối bạn không vượt quá ngón chân ở vị trí thấp nhất trong động tác ngồi xổm.